Thuở ấy ...

Thuở ấy . . .
Em là cô bé trước sân đùa hoa nắng
Hái lá phượng xòe làm cánh quạt Ba Tư
Con tàu em đi - chiếc võng lắc lư.
Hoa mận đổ - em ngỡ trời tuyết phủ.
Tuổi thơ ngây bao yêu thương ấp ủ.
Chiều đón ba về lăng nhỏ nôn nao,
Mong được kiễng chân bá cổ, "mi" kêu vào.
Và kể chuyện con ve sầu gọi hạ.

Có những đêm nghe gió đùa kẻ lá
Ai hiểu lòng cô bé nghĩ vu vơ
Thương cánh chim đêm, trong tối mịt mờ.
Thương cành hoa lý giữa khuya hương tỏa.

Rồi em lớn lên đường đời cỏ lá
Vào sân trường, tà áo trắng thân thương.
Chiếc lá bay bay, mái tóc vấn vương
Góc bàn nhỏ, biết bao năm ...
Em ngồi yên... cắn viết ...

Biết bao năm, biết bao lần ly biệt
Biết bao lần em như khóc trong mơ.
Đời cứ trôi không chịu đợi, chịu chờ,
Cho em sống lại chuổi ngày xưa cũ.

Em nhớ lắm bảng đen đầy phấn phủ
Và thương nhiều "bon tàu" nhỏ trường xưa.
Nhớ dáng thầy cười, nhớ đôi mắt ưa ưa ...
Cô bạn nhỏ kế bên với đôi bím thả

20 năm - thời gian không mờ xóa
40 năm - kỷ niệm vẫn trở về.

Yến Nhi