Thầy và bạn tôi - Huỳnh Bửu Điền

Nhớ xưa nghĩ học hai hôm,
Thầy đã vội hỏi xem con bệnh gì?
Được tin con sốt li bì, 
Hôm sau thầy đã tức thì tới thăm.
Cùng đi có bạn đồng môn,
Người mang cam quýt,người mang sửa đường.
Bao tình đầm ấm yêu thương,
Mong trò sớm trở lại trường tươi vui.

Nay con đã đứng tuổi rồi,
Ba mươi năm lẻ, vụt trôi lúc nào.
Tuổi thầy nay cũng đã cao,
Còn đâu phong độ thuở nào thanh niên.
Tóc con cũng nhuốm muộn phiền.
Biết bao nhiêu chuyện đảo điên cuộc đời.
Ngày xưa thân ái qua rồi,
Có chăng gặp lại những hồi chiêm bao.
Mỗi người một phận lao đao,
Như thuyền trôi mãi ra vào lênh đênh...
Ngờ đâu gặp lại bạn hiền,
Bao năm xa cách ân tình vẫn sâu.
Thầy vẫn như thuở hôm nào,
Vẫn lo cho những mái đầu đã -hết -xanh.
Hôm nay thầy vẫn ân cần,
Lại cam, lại sửa, thăm anh học trò.
"Mong con bình phục, đừng lo,
An tâm tĩnh dưỡng, phúc do nơi Trời."
Thầy về, tin bạn khắp nơi,
E_mail thăm hỏi, người người viếng thăm.
Bạn bè tỏ mối tình thâm.
Dặn nhau hết bệnh để còn đi chơi.

Những giọt nước mắt con rơi,
Bao nhiêu kỷ niệm của thời học sinh.
Thương thầy , thương bạn chí tình,
Cầu xin Trời Phật cho mình bình an.
Vì bao nhiêu tấm lòng vàng,
Của thầy, của bạn đã ban cho mình.
Lần nầy con phải hồi sinh,
Để cùng thầy, bạn hành trình Website.

Ơn thầy biển rộng sông dài,
Nghĩa bạn như máu chảy hoài trong tim.

- Saigon 4/7/2002