MỘT CHÚT HƯƠNG XƯA - Kim Vân (Kiều Sơn)
Tặng anh Bửu Điền vòm trời thành phố Hồ Chí Minh dạo này nắng nhiều và nóng em đi qua con đường Nguyễn Trọng Tuyễn chạy lên, chạy xuống tìm nhà anh những sợi tóc không còn bay mà dính vào má ... nhưng khi gặp anh rồi, em lại ngẩn ngơ từng cơn đau, anh dằn, lòng vẫn nhớ đến mái trường xưa, thầy bạn dấu yêu -anh đã từng âm thầm đến trước cổng trường nhớ bụi trúc giữa sân đung đưa đùa với gió và bên anh những tấm ảnh nay đã vàng mờ anh ngồi đó, tay ôm đầu ngăn đau nhói nhưng trong anh tình ý vẫn tràn đầy anh ạ, em hiểu rồi trong những cơn đau vẫn len lõi bao niềm vui sướng khi nghĩ về trường, thầy bạn, phải không anh em nghĩ suy mà lòng vẫn bâng khuâng thương anh quá nhưng em không làm gì được đường em đi hình như dài và hơi rộng bước chân em lại quá nhỏ nhoi anh ơi, gắng lên rồi sẽ hết đau thôi trời Sài gòn sẽ lộng gió nắng sẽ vơi ... -ngày 2 tháng 6 năm 2002 Kim Vân gửi đến Anh Chị Bửu Điền một bài thơ lấy cảm xúc từ lúc đến thăm gia đình anh chị.