HÃY GÕ LỐC CỐC ĐI EM TTDN (ktn72)

Cốc! Cốc! Cốc!
"Hoành thánh mì ... đây!"
Cốc! Cốc! Cốc!

Hãy gõ đi em :
Lốc ca! Lốc cốc!
Để ta sống lại, cái thời còn bé
Để ta nhớ lại, những tối mùa hè
Tiết trời oi ả
Ta ra ngoài hiên, ngồi bên cạnh mẹ
Đợi nghe tiếng gõ
và tiếng rao hàng, của người bán rong
Cốc! Cốc! Cốc!
"Lục-tàu-xá ... Chí-mà-phù ... đây !"
Cốc! Cốc! Cốc!

Gõ nữa đi em : lốc ca ! lốc cốc!
Để ta nhớ lại, những tối năm xưa
Dưới ngọn đèn Măng sông
Cha ngồi đánh máy
Vầng trán cha nhăn, nét mặt gợn buồn
và mười ngón tay, gõ đều trên phím
Bấy giờ còn bé,
nhưng ta cũng hiểu
Cha đang vắt máu, từ trái tim mình
trải lên trang giấy
như tằm nhả tơ, cho người đem bán.
Lốc ca! Lốc cốc!
Ta vẫn nhớ rõ, như mới hôm qua
Âm thanh quen thuộc, từ máy đánh chữ
đã từng ru ta, đi vào giấc ngủ

Hãy gõ đi em : Lốc ca! Lốc cốc!
Để gởi cho ta : những lá thư tình
Tình buồn, tình vui
Tình đến, tình đi
Tình đầu, tình cuối
Tình tang ! Ơi tình !

Gõ tiếp đi em
Vì ta đang đợi
tiếng gõ lốc-cốc
từ bàn tay em
Để đưa hồn ta,
đi vào cỏi mộng ...
Hãy gõ đi em
Lốc ca! Lốc cốc!