ĐỪNG NÍU VAI EM, XỆ ÁO RẰN ...

Con cái nhà ai quá dễ thương,
Mặt hoa, da phấn, nguyệt hoa nhường
Thẹn chi mà cứ che nghiêng nón
Có thể cho anh được tỏ tường

Anh hỏi thì em chẳng giấu chi
Họ nhà Đu Đủ vốn "Nhu mì"
Tên em "Xanh" lét nên em thẹn,
Chẳng phải em đây mắc cở gì !

Nhà em chung vách với nhà Măng
Có rượu, có mồi, có cả trăng
Nếu anh muốn biết xin tìm đến,
Đừng níu vai em, xệ áo rằn

bkhanh

Cảm ơn lắm lắm chị dâu
Nghe chị khen em mặt nguyệt hoa nhường
Trời ơi! xấu hổ che nghiêng nón
Chị ơi tất cả đã tỏ tường

Chị ơi em nào có giấu chi
Thương vườn đu đủ vốn nhu mì.
Gọi em xanh lét nên em thẹn
Nếu gọi Xanh yêu sẽ cười khì.

Chị ơi! một vườn Đu Đủ với vườn măng
Sáng sỉn chiều say dưới ánh trăng
Hôm nao chị nhớ xin tìm đến
Vuốt nhẹ vai em thắm áo rằn.

Đu Đủ Xanh

Ai ơi,

Có xanh lét mới tươi Đu Đủ,
Mịn sợi vàng mới rõ Măng tơ
Thương ai mắc cở ngu ngơ,
Che nghiêng giấu mặt ngây thơ thẹn thùng.
Cho anh xin một cái "Hun"
Thì thôi níu kéo, không bung áo rằn.
Mai anh giả bộ thăm Măng
Thì ai có hiểu anh chăng nỗi lòng ???

bkhanh

Thương Xanh thi anh cứ thăm,
Mần chi giả bộ chàng ràng vườn Măng,
Hay còn kén cá chọn canh,
Lòng còn lắm mối nên anh lững lờ ?
Cho em xanh lét, bơ phờ,
Còn anh thì cứ chần chờ tháng năm.
Thăm Măng anh cứ việc thăm.

Đu Đủ Nội