Cô Bé Nhà Bên - Song Như

Cô bé nhà bên miệng cười chúm chím,
Má lúm đồng tiền trông cũng dể thương,
Mắt long lanh chan chứa nổi vấn vương,
Trông cô bé! Anh nghe lòng bâng khuâng xao xuyến,

Này cô bé ơi! Tóc dài cô buông lửng,
Óng mượt mà như trói buộc lấy hồn anh,
Má cô hồng nuôi giấc mộng khuynh thành???
Đôi môi chín, có bao giờ cô nếm mật???
Lặng nhìn cô, anh nghe hồn sống lại,
Bước ngập ngừng theo từng bước chân cô,
Bao ước mơ anh trầm ngâm xấu hổ!!!
Có phải lòng đã nhóm vội lửa yêu đương???

Đường về nhà băng ngang qua cuối phố,
Bóng cô dài theo ánh nắng ngã nghiêng nghiêng,
Thầm theo sau cô ngại ngùng anh muốn nói,
Chờ mấy phen mà chẳng nói nên lời!!!

Cô bé ơi! Từ từ mà cất bước,
Vội vàng chi cho anh phải ngược xuôi???
Cô bé ơi! Xin chờ anh một chút,
Để anh soạn lời...lời tha thiết...lời ...yêu...cô!!!
Cớ vì sao cô lại vội vã đi mau???
Cho anh khờ dại đến quên tiếng ...yêu...cô!!!

Trời buồn buồn đưa con sáo sang sông!
Sao bé nhìn anh???:
Bé đi lấy...chồng.

Tôi ôm thương tiếc chày năm tháng,
Biết tỏ cùng ai hết nỗi lòng???
Lặng nhìn cô bé vội sang sông,
Sóng ngập hồn tôi, sóng chập chồng,
Cô về bên ấy lòng tôi nhớ,
Hồn khẽ đi vào nỗi nhớ mong!!!

Song Như - Monday, September 02, 2002