Khi thành phố kết hoa đăng
Phan thị Kim Phượng '78
Anh ra đi từ lúc tuổi đôi mươi, Khi đất nước còn trong mùa lửa khói, Áo thư sinh chưa quen đời gió bụi Yêu quê nhà dâng hiến tuổi thanh xuân. * * * * Một mùa xuân anh về thăm xóm cũ, Chiếc áo xanh còn vương bụi dặm đường Áo sờn vai tôi lấy chỉ ra khâu. Bao mối chỉ bấy nhiêu tình "em gái" * * * * Bao mối chỉ chưa hết lời muốn nói, Anh lại lên đường đi xây dựng quê hương, Phỉ đời trai trong kiếp gió sương Nước mạnh, dân giàu, đẹp tình quê mẹ. * * * * Thành phố vào xuân những con đường mới mở. Như dang tay chờ đợi bước anh về, Thành phố vào xuân - những cánh hoa vừa mới nở Đợi anh về chép lại những vần thơ. * * * * Thơ quê hương chung thuỷ đợi chờ, Thơ son sắc có tình tôi trong đó. Hương gió mới theo anh về - thành phố đợi Trời Việt Nam bàng bạc áng mây trôi * * * * Anh mang về bao hạnh phúc niềm vui Cho quê mẹ muôn nhà no ấm Vì Tổ quốc bước chân muôn dặm. Anh hẹn về - khi Thành phố kết hoa đăng. * * * * Thành phố vào xuân . . . Tuổi cũng nhiều mùa xuân cộng lại Tóc bạc màu - ai lỗi hẹn cùng ai ?... Trời quê hương mang nỗi nhớ đong đầy. Như chờ đợi bóng người từ viễn xứ. * * * * Dõi theo cánh chim bay không mỏi Chẳng hẹn ngày kết lại đường tơ, Cung đàn xưa - với những vần thơ Trường cũ đợi anh về trong tiếng hát. * * * * Hát lại bài ca :"Lương Văn Can" hành khúc. "Những ngày xưa thân aí" dưới mái trường. Cho tâm hồn thêm nỗi vấn vương. Thương anh học trò ra đi vì nước. * * * * Thay chiếc áo xanh - áo học trò bỏ lại, Mang tâm hồn - "Tổ quốc dâng cao". Việt Nam ơi! Thành phố tự hào Đèn hoa kết trong những ngày hội lớn * * * * Đợi anh về biết bao người chào đón. Đợi anh về dù tóc đã pha sương! Hơn ba mươi năm cho Tổ quốc quê hương Gương rạng rỡ - muôn đèn treo hoa kết. * * * * Thành phố tự hào bao tấm lòng son sắc Có chiến công anh oai dũng sáng ngời