Em và Saigon
Hoàng Khanh
Em và Saigon một mùa mưa lũ Hàng me nghiêng những nhánh cũ khô gầy Anh lang thang giữa phố, Những mái nhà nghiêng đổ Em và mưa nghìn sợi thấm qua hồn. Em và Saigon những chiều nắng lên cao Ngói đỏ rêu xanh dằng dặt con đuờng Anh đi đâu cũng sẽ là chiếc bóng Em và Saigon quấn quýt theo sau ! Em và Saigon gối đầu thao thức Trăm ánh đèn thắp sáng một đêm sau Anh khong ngủ giấc mơ nào lạc lối Em và Saigon mãi mãi đợi chờ anh. Hoàng Khanh 1/2006