Anh Về Thăm Đất Phạm
Phan thị Kim Phượng '78

 
   
Chiều nay anh trở về thăm "Đất Phạm",
Chợ ven đô nhộn nhịp phố đông người,
Nhìn dòng xe trôi chảy khắp muôn nơi,
Ai biết được bến bờ dừng muôn lối.

Đôi bạn cũ của thời còn đi học,
Tuổi hoa niên, nay tóc đã phai màu,
Dù chợ đời có trôi dạt về đâu,
Vẫn tìm lại bến bờ xưa yêu dấu.

Tha thiết quá!, tiếng đàn ai dìu dặt,
Dưới nắng chiều, ngả bóng những hàng cây,
Tôi thả hồn vào khúc nhạc mê say,
Nghe ấm lại những ngày xưa thân ái,

Vùng "Đất Phạm" nơi mang nhiều kỷ niệm,
Nặng lòng người, ân nghĩa lắm ai ơi!,
Cảnh đổi thay, nhưng tình người vẫn thế,
Dù ở nơi đâu! vẫn nhớ quay về.

Tôi yêu nhất bầu trời xanh nước Việt,
Thắm nghĩa tình màu áo trắng ngành Y,
Màu áo xanh bảo vệ nước non nhà,
Màu áo trắng bảo tồn nguồn sức khoẻ.

Chiều nay tôi bỗng nghe hồn tươi trẻ,
Ngọc lan buồn làm xao xuyến tim tôi,
Nhưng... tôi chỉ yêu đàn em nhỏ dại,
Dưới sân trường ngập nắng, lá thu bay.

Chiều nay trời lặng im không có gió,
Hoa ngọc lan... sao lại rụng rơi nhiều?,
Một chút "hương xưa", làm tôi chạnh nhớ!,
Thoáng buồn... , mang tâm sự một loài hoa.

Đã bao lần, tôi ghé quán "Phố Đông",
Mong tìm lại những người thân quen cũ,
Phút xa lạ, bỗng trở thành gần gũi,
Từ lúc nào... , tôi lạc đến "Phố Đông".

Bầu trời trong xanh, nắng chiều trải rộng,
Ngồi bên nhau, ôn lại thuở chung trường,
Se thắt lòng... sao thương quá là thương?,
Bao kỷ niệm hiện về như giấc mộng.

Anh trở lại vùng ven đô Đất Phạm,
Hương ngọc lan vẫn theo gió tháng năm,
Lỡ chuyến đò, con sáo đã sang sông,
Phút đối diện, xin làm người tri kỷ.

Loài hoa ngọc, muôn đời trong mơ ước,
Kiếp nhân sinh, không hẹn buổi tương phùng,
Sống cho đời, cho hạnh phúc muôn nơi,
Hương tinh khiết, hoa trắng trong phơi phới.

Tôi và anh cùng yêu loài hoa ngọc,
Chung bầu trời, một đất nước quê hương,
Loài hoa mang sắc thắm khắp muôn phương,
Dưới nắng mới, đắp xây đời hạnh phúc

Saigon, 01.09.2006
 

 


© 2002 LuongVanCan.org
Home  |  Liên lạc