ÂN TÌNH TAN TỤ MỘT TRỜI HOA

 
Một sáng tinh mơ
Thủy triều dâng, sóng xô hồn nghiêng ngã dật dờ
Mình buông nhẹ khỏi tiếng người thân xa vẵng
Nghe xôn xao bước chân Diêm Sứ
Xích cùm ngoài hiên khua rổn rảng
Đuổi theo còi hú thập tự hồng
Vào cỏi thiên thần áo trắng
Ta xuôi tay cho lồng vũ trụ thêm mênh mông
Lắng sương rơi cho đêm dài thao thức
Ngày dây dưa chợp những giấc miên man
Thấy từng người đi lòng còn níu nuối trần gian
Víu hư không những bàn tay nhòe giọt mặn
Khơi dòng thác trong ta thôi tĩnh lặng
Trời đem mưa xua con nắng chập chờn
Đời người mong manh như chiếc lá cô đơn
Nối tiếp nhau theo gió vờn muôn cõi
Mình nằm yên ru chuyện đời mòn mõi
Gác trên đầu lưởi hái dõi tàn hơi
Bỗng lao xao như cung bậc lên ngôi
Đưa ta thoát khỏi vũng trời phiêu linh
Gói tâm tư vén bóng u minh
Mình về đón nhận bao tình nghĩa xưa
Thầy cô bằng hữu thân, sơ
Học trò cũ, mới đã chờ cạnh bên
Như tiết xuân, mai nở đầu ghềnh
Lòng toang cánh gió bồng bềnh niềm vui
Bao năm biền biệt bốn phương trời
Nay gặp lại, thoáng quên dòng đời lạnh lẽo
Rừng xao lá huyên thiên rồi mỗi ngưởi một nẽo
Bỏ lại mình nghiền ngẫm bấy ân tình
Khơi cho mình dòng nhiệt huyết hồi sinh
Lại cũng thế, một chiều không chớm nắng
Em chợt luồn mấy ngón cách sơn khê
Kéo mình về từ giấc mộng u mê
Nước mắt nào cháy bõng tim gầy guột
Lời mặn nồng không e dè trao chuốt
Mong thuyền ta bình lặng lướt sóng khơi
Ta không mơ, không đợi
Thế nhưng em đã đến
Cho hạ nồng cánh phượng ép trang thư
Cần biết chi giọt lệ thực hư
Ba bốn lần thăm trong nước mắt
Cũng đủ trả xong ân tình chân chất bấy năm
Em về đây xóa nỗi nhớ xa xăm
Cũng đủ tưới cho dâu tầm xanh lá
Để ta về dệt kén, nhả tơ
 
* * *

Nay thuyền nan trôi tấp vào bờ
Trời kéo mây cho đời chập choạng tối
Én sũng nước thu mình âu lo ngàn nỗi
Con đường nào vượt đá chong chênh
Trước mặt giăng giăng lắm thác ghềnh
Nhớ thầy cô bạn bè, trò yêu thêm nỗi nhớ
Và em,
Mai nầy, chặn cuối đường cô lữ
Để ta lạc lõng như cánh vạc kêu sương
Hay nối bước cùng ta kiếp đoạn trường
Như ngày nao ta ấp ôm lý tưởng
Và nhờ em khua sóng chiếc đò xuôi
Đưa ta đến mãi cuối chân trời

 
(Nằm bệnh viên hai tháng với lưởi hái tử thần treo đầu giường lại nhận được những vòng hoa thân ái, mình xin ghi lại kỹ niệm và cảm xúc thay cho lời nhớ ơn. nay mạo muội gởi bài đọc. Không biết có xứng đáng? Xin đừng cười khi trong bài có đượm thêm chút tình riêng mà mình không nở xóa )

  Nguyễn văn Yến
CGS toán THTH LVC

 


© 2002 LuongVanCan.org
Home  |  Liên lạc