Hoa sen
XD

Những ngày cuối tháng âm lịch, người ta thường nhộn nhịp đi lễ chùa, nhất là những ngôi chùa ở xa để khấn vái hoặc vui chơi. Vì vậy có những ngôi chùa trở thành nơi để kinh doanh hay công viên để dạo mát...

Chùa Phật Cô đơn nằm trong vùng kinh tế mới Lê Minh Xuân ngày xưa nay không còn cô đơn nữa, bởi khách thập phương ra vào tấp nập đến nỗi muốn vào thăm chùa phải mua vé. Hai bên đường vào chùa san sát những quán cơm chay, hủ tiếu chay, bún riêu chay với đủ các thứ âm thanh ca nhạc cải lương phát ra từ các đầu máy video hay cassette... rồi cũng có những quầy bán hoa và nhang đèn cho phật tử mua vào cúng dường, hoa được dân địa phương chọn để bán là những nụ sen nhỏ xinh xắn trắng hay hồng kết thành từng bó từ ba hay năm bông với giá hai ngàn một bó... dưới đất lại có thêm vài ba cụ già trải những tấm nylon nhỏ bày vài mớ đọt nhãn lồng xanh mướt, thúng đậu phọng luộc còn âm ấm, hay những trái dứa gai nặng nề tươi có , phơi khô cũng có... Cụ cũng bắt chước những người cò quán mời khách làm cho con đường vào chùa tràn ngập thêm nhiều âm thanh "... bún riêu đi anh....cơm chay đi bác... mua nhang cúng đi chị... mua dùm tui mớ rau đi cô... dứa gai uống cho mát gan chú...Thậm chí còn "chị ơi coi bói không? hay lắm nè!" Như vậy khách muốn lễ bái thì phải vượt qua được mê lộ rộn ràng sống động này.

Biết bao con người, gia đình sống nhờ vào ngôi chùa từ nguời trồng hoa, người bán hoa, người bán nhang, những hàng ăn, những bãi giử xe cho đến những người đi hái đọt nhãn lồng mọc tràn đầy ở hai bên bờ kinh v.v....người ta nhộn nhịp làm việc, chào mời, tận hưởng cuộc sống bình dị như một sự cứu độ của chư Phật. Khách có thể không vui, hay bực mình vì mê lộ này nhưng không thể làm ngơ trước một bà lão với mớ rau xanh hay sự thanh tao của những cánh sen nhỏ, khách sẽ mua để vào cúng dường, rồi mua thêm để đem về cắm trên bàn thờ ở nhà... người bán hớn hở gói hoa vào trong tờ giấy báo xếp đôi... khách nhìn quanh, chợt chú ý vào một chị với chiếc thùng sô màu đỏ đã cũ đầy những bó hoa có sẳn, chị không chào mời, chị nhẹ nhàng im lìm bó những cành hoa lại với nhau rồi cắm vào sô nước...

 Một người khách khác bước tới hỏi mua và đưa tay lựa, chị nhẹ nhàng hỏi: "mua cúng Phật hay đem về?"

"mua đem về"  khách vừa trả lời vừa cười.

Chị trầm ngâm một chút xíu rồi nói: "Hoa sen cần rất nhiều nước, nếu không có nước nó mau héo lắm!"

"cho xin một cái bao xốp nhỏ đựng nước cột dưới gốc của cành hoa đi..." khách yêu cầu thêm , nhưng chị chỉ cho khách thấy trong chiếc sô đầy nước những viên gạch ống đặt dựng đứng để cắm các bó hoa và cho khách biết rằng nước phải ngập hơn nửa cành thì mới không bị héo..rồi... chị lại nhẹ nhàng cười nói với khách rằng: "nếu về nhà mà hoa không còn tươi nữa thí sẽ buồn lắm đó ..." khách cũng cười với chị: "vậy ha ! tiếc quá ha !"

Và chị thì không bán được, còn khách thì không có bó hoa nào đem về... nhưng mà, trong lòng người khách lạ kia hình như đang có một cánh sen nhỏ thanh tú đang hé nở... nên gương mặt bỗng rạng ngời.

XD