|
Bà:
Hôm nay kỷ niệm năm mươi năm
Từ ngày mình chung chuyện gối chăn
Tôi muốn cùng ông đi dạo phố
Ông lấy dùm tôi chiếc xe lăn
Ông:
Ừa hén, không nói tôi quên mất
Thôi chiếc xe lăn bà đem cất
Lên đây tôi cõng cho được việc
Cái ba-toong tôi cũng đem vất
Bà:
Ông còn yêu tôi như dạo ấy
Hay là đã quên đi rồi đấy
Ngày xưa ông hay hun tôi lắm
hun lại cái coi cho tôi thấy
Ông:
Ừ được bà đợi tôi chút nghe
hun thì hun, tôi đâu có kể
Đợi tôi đi gắn hàm răng giả
Cho giống ngày xưa một chút nhe
Bà:
hun cái gì đâu mà chẳng kêu
hun bên kia nữa cho nó đều
Còn tay ông nữa, ôm cho chặt
Sao mà ông ôm thấy yếu sìu
Ông:
Bà ơi, hết sức rồi bà ơi
Tôi đã tận lực của mình rồi
Khi xưa bà cũng ôm chặt lắm
Bây giờ lỏng le cũng thế thôi
|