Câu chuyện giáo dục (trích BT số 7):
Đề cương: CHUẨN BỊ CHO CON CÁI MỘT CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC - GS Hồ Công Hưng
Yêu thương ai là cầu mong và tạo điều kiện cho người đó hạnh phúc.
"Đối tác" trong tình yêu nam nữ là những con người trưởng thành, đã
được định hình, nên khi hai người yêu sống chung với nhau thì hạnh
phúc chỉ có thể lâu bền nếu hai người luôn biết tự sửa mình (tu thân)
để cùng xây dựng tổ ấm. Trái lại, cha mẹ dạy dỗ con cái từ khi chúng
mới lọt lòng mẹ, giống như uốn một cái cây từ khi mới trồng, nên hạnh
phúc của con cái tùy thuộc chủ yếu vào việc giáo dục gia đình. Vì thế,
chuẩn bị cho con cái có một cuộc sống hạnh phúc trong tương lai là
trách nhiệm nặng nề nhưng cao cả của bậc làm cha mẹ.
- Tạo điều kiện cần và đủ cho con cái sống hạnh phúc:
Khi có con, cha mẹ nào thương con cũng lo cho con khỏe mạnh, có
thân xác tráng kiện, và thông minh, học hành giỏi giang, đỗ đạt cao
để sao nầy có nghề nghiệp ổn định, có thu nhập cao. Khi con trưởng
thành, cha mẹ lại mong con lấy vợ đẹp, có chồng giàu. Những ước muốn
đó rất chính đáng và nằm trong trách nhiệm của cha mẹ. Nhưng chỉ lo
chừng đó chuyện, liệu có đủ để cho con mình được hạnh phúc chưa? Sức
khỏe, bằng cấp, vợ đẹp, giàu sang ... chỉ có thể là điều kiện cần,
nhưng chưa đủ để có hạnh phúc, bởi vì hạnh phúc là do cái tâm con
người. Vì thế điều căn bản để con cái sống hạnh phúc là giáo dục cho
chúng có một tấm lòng.
- Xây dựng tổ ấm gia đình để con cái có môi trường phát triển
tốt nhất:
Con cái là kết quả của tình yêu giữa cha mẹ, nên chúng chỉ có thể
lớn lên và phát triển trong tổ ấm gia đình. Bởi vậy, để bảo đảm cho
con cái có một môi trường phát triển tốt nhất, giữa cha và mẹ cần
phải có một tình yêu bền vững. Trong gia đình, cha mẹ sống hết lòng
với nhau, hết lòng với con cái; đó là cách tốt nhất để giáo dục con
cái có tấm lòng. Nên nhớ, giáo dục con người, đặc biệt trong gia đình,
chỉ có thể là công trình của tình thương.
- Gíáo dục là giúp cho con cái trở thành chính nó:
Mỗi một con người lớn lên là một chủ thể duy nhất, không ai thay
thế được và cuộc đời bao giờ cũng là con đường mà mỗi người phải tự
mình vượt qua. Cha mẹ dù có thương con cách mấy cũng không thể sống
hộ con được. Vì thế giáo dục không có khuôn mẫu định sẵn, lại càng
không có việc o ép con cái theo đuổi một ngành nghề do ý thích độc
đoán của cha mẹ, trái với sở thích và khả năng của nó. Giáo dục là
giúp con cái phát huy nội lực bản thân để tự mình có thể giải quyết,
đối phó với bao nhiêu tình huống, đôi khi éo le, của cuộc sống đa
dạng và phức tạp nầy.
- Hãy là cha mẹ "trên từng cây số" của cuộc đời con:
Trong suốt quá trình hình thành nhân cách của con, ở từng giai
đoạn phát triển tâm sinh lý, cha mẹ là những người quan trọng, nếu
không phải là duy nhứt, chứng kiến, theo dõi, giúp đỡ con, luôn biết
lắng nghe và đối thoại với con. Đó cũng diễm phúc lớn lao của bậc làm
cha mẹ. Nếu vì hoàn cảnh khách quan mà cha mẹ phải ở xa con cái, thì
bằng mọi cách, cha mẹ cũng phải chứng tỏ sự hiện diện của mình bên
cạnh con để nâng đỡ, khuyên lơn ...., đặc biệt là tạo sự tin tưởng
của con cái đối với mình.
- Dạy cho con biết đồng cảm với những khổ đau của đồng loại:
Không cha mẹ nào mong muốn con cái lớn lên gặp tai ương, hoạn nạn,
tật nguyền ..., nhưng trên cuộc đời nầy vẫn luôn có những người đau
khổ vì hoàn cảnh nầy hay hoàn cảnh khác. Trước cảnh những em bé cùng
trang lứa phải sống màn trời chiếu đất ở vùng lũ đồng bằng sông Cửu
Long, hoặc mất cha mẹ vì bom đạn ở Afghanistan hay đói khổ vì hạn hán
ở Châu Phi ..., mà con cái chúng ta vẫn thờ ơ, không cảm thấy chút
xót thương nào, thì đó là dấu hiệu đáng báo động. Kinh nghiệm cho
thấy khi dạy cho con biết đồng cảm với những khổ đau của đồng loại ...,
thì đó chính là giúp cho con mình sống hạnh phúc.
- Hướng dẫn cho con có thái độ hợp lý đối với tiền bạc:
Tiền bạc, của cải là phương tiện rất cần thiết cho cuộc sống hôm
nay và đôi khi cũng là thước đo sự thành đạt của một người trong xã hội.
Nhưng tiền bạc không phải là tất cả, không phải là giá trị cao nhất để
con cái chúng ta có thể đánh đổi với bất cứ giá nào. Nên dạy con không
bao giờ đồng hoá tất cả giá trị con người mình với những của cải mình
có, bởi một lý do dễ hiểu: tiền bạc, của cải là phù du, có đó mất đó.
Hơn nữa, tiền bạc mất có thể kiếm lại được nhưng có nhiều điều như uy
tín, lòng trung thực, tình nghỉa ... đã mất rồi thì khó mà tìm lại được.
- Dạy cho con biết cảm ơn, xin lỗi và tha thứ:
Trong quan hệ giữa người với người trong xã hội, luôn có kẻ cho
người nhận, ơn qua nghĩa lại, hãy dạy con ngay từ nhỏ khi nhận ơn
phải biết mang ơn và bày tỏ sự mang ơn đó, đặc biệt đối với người
thấp kém hơn mình. Cũng vậy, khi thấy con làm điều sai trái, gây
thiệt hại hay làm phật lòng người khác, cha mẹ chỉ bảo cho con biết
khiêm tốn nhận lỗi và xin lỗi. Ngược lại, khi người khác có lỗi với
con cái mình, hãy tập cho chúng biết tha thứ. Cảm ơn, xin lỗi, tha thứ,
tuy có vẻ là "chuyện nhỏ", nhưng đòi hỏi một chút khiêm tốn, can đảm và
giúp cho tâm hồn an bình, thanh thản.
... ... ... ...
Trên đây chỉ là những điểm gợi ý (đề cương) cho những người làm cha
mẹ suy nghĩ về việc giáo dục con cái trong gia đình, một vấn đề cấp
bách đang đặt ra trong giai đoạn xã hội hiện nay. Những điểm gợi ý đó
thật ra không có gì mới lạ; ông bà chúng ta ngày trước, có thể chỉ là
một bà già trầu hay một ông nông dân quê mùa ít học, đã từng thể nghiệm
khi nuôi dạy con cháu theo đúng lương tri tự nhiên của mình. Nhờ đó,
chúng ta mới có nhiều thế hệ cha ông sống hạnh phúc vì đã đóng góp hết
sức mình để xây dựng và bảo vệ đất nước, cho con cháu ngày sau. Đơn cử
một trường hợp, người viết có một bà bác vợ ở miệt Bình Chánh, hoàn
toàn mù chữ; khi hay tin người con trai được giữ một chức vụ quan
trọng trong chính quyền, bà chỉ nhắc con một câu đơn giản: "Con
đừng bao giờ làm điều gì khiến con cười mà người khác phải khóc".